CHUYỆN GHI-NÊ GIỜ MỚI KỂ – 8

CÁCH THỨC TỐNG THỐNG GHI-NÊ DUY TRÌ NGÔI VỊ

Mình ở Châu Phi 9 năm tất thảy. Trong đó ở Ghi-nê Conakry lâu nhất (6 năm). Tổng thống Ghi-nê lúc bấy giờ là ông A. Sekou Toure. Ông này làm tổng thống từ khi đất nước giành độc lập năm 1958 ( 36 tuổi) đến lúc qua đời năm 1984. Ở cái lục địa mà đảo chính xảy ra như cơm bữa, từ một đại úy lục quân (ở Ethiopie) hoặc thiếu tá không quân (ở Ghana) cũng có thể làm đảo chính thành công. Thậm chí một thượng sĩ như Sergent Doe (ở Liberia) cũng làm được đảo chính thành công và trở thành tổng thống.

z2404
Tổng thống A. Sekou Toure

Khi lên nắm quyền Doe cũng chém giết khối người, từ tổng thống bị lật đến tướng tá, quan chức cao cấp vốn có sừng có mỏ… Vậy mà ông Sekou Toure trụ được 26 năm, vượt qua bao thăng trầm, thoát khỏi bao cuộc ám sát, làm thất bại bao cuộc đảo chínhhằm lật đổ ông. Kể xếp ông vào hàng “siêu tổng thống” cũng không ngoa.

Đúng là ông vừa có tài vừa ranh mãnh. Như trong một entry trước đã viết, ông là một người hùng biện. Hùng biện ngay từ thời còn trai trẻ. Có thế ông mới thu phục được dân chúng của cái đất nước bao gồm nhiều bộ lạc để trở thành leader của họ trong cuộc đấu tranh giành độc lập cho đất nước từ tay người Pháp.

Khi trở thành tổng thống, ông bày trò thành lập ra Đảng Dân chủ Ghi-nê (PDG), hay còn gọi là Đảng toàn dân. Vì từ con nít mới nứt mắt (7 tuổi) là “được” đóng đảng phí và trở thành đảng viên. Ông là một lãnh tụ độc tài. Những người chống đối ông, hoặc bị giết, hoặc vào tù, hoặc phải sống lưu vong ở nước ngoài. Những kẻ xu nịnh gọi dạ bảo vâng thì ông cho đặc ân…

Hồi mình ở đó, kinh tế đất nước kiệt quệ. Người dân nghèo túng. Ở Việt Nam đã nghèo, đã thiếu thốn, cái gì cũng phân phối, cũng cung cấp. Sang bên Ghi-nê cũng chẳng hơn gì. Phân phối từ cái kim sợi chỉ. Ông nhờ các đồng chí Cuba làm cố vấn kinh tế cho mà lị. Phụ cấp của anh em sứ quán, vốn đã ít ỏi, vậy mà hàng tháng trừ tiền ăn, còn lại chẳng có gì mà mua, đành gửi vào sứ quán quy ra tiền Việt lĩnh tại Việt Nam. Có lẽ ở Ghi-nê là trường hợp vô tiền khoáng hậu, anh em đi công tác nước ngoài mà lĩnh lương bằng tiền đồng ở quê nhà.

Dân chúng Ghi-nê khốn khó trăm bề. Ông luôn cho bày ra các trò như thể thao, ca hát, nhảy múa để họ quên đi những khó khăn về đời sống. Nói năng thì chuyên mị dân, vẽ ra những viễn cảnh tương lai sẽ tốt đẹp. Chắc dân cũng chẳng tin đâu, nhưng ông cứ nói. Cứ lúc nào càng khó khăn thì những trò ma mãnh kia càng được vẽ vời. Rồi ông đưa đạo Hồi thành quốc đạo, ngày cầu nguyện 6 lần. Ông thuyết giáo để dân chúng tin vào đấng tối cao Allah, tin vào những ảo tưởng…

Trong chính phủ, ông đưa người của bộ tộc ông hoặc những người thân tín không có năng lực vào nắm giữ những chức vụ then chốt. Bảo vệ ông là một đội quân hùng hậu nhưng đa phần là người nước ngoài. Ngủ đêm không có chỗ cố định. Nơi làm việc thì luôn thay đổi. Khiến cho những kẻ muốn ám sát ông cũng khó bề xác định ông ở chỗ nào để hành sự. Ông còn cho tung tin đồn trong dân chúng là ông có bùa hộ mệnh, có thần linh che chở, đạn bắn không vào, dao xuyên không thủng…

Và ông tự hào trở thành doyan của các tổng thống châu Phi. Âu đây cũng là một “kinh nghiệm” quý cho những vị có tham vọng muốn ôm ghế lâu dài.

(còn nữa)

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s